Tỷ phú Dư Bành Niên (余彭年) vừa qua đời ở tuổi 93 (thượng thọ). Ông đã chuyển toàn bộ tài sản trị giá 9,3 tỷ NDT (2 tỷ USD) vào quỹ từ thiện của ông hoạt động trong nhiều năm nay rất hiệu quả. Dư là tỷ phú Trung Quốc đầu tiên thoát khỏi “tình thương mù quáng Á châu” khi cho đi toàn bộ tài sản của mình. “Nếu các con tôi tài giỏi, chúng sẽ không cần tới số tiền này. Còn nếu chúng không đủ năng lực, thì gia sản này trước sau gì cũng mất”. Ông khuyên mọi người không nên để lại tài sản cho con cháu vì như vậy sẽ hại con.

Ông Dư sinh năm 1922 ở Hồ Nam. Năm 1958, ông tới Hong Kong làm đủ nghề để kiếm sống, từ lao công cho tới công nhân xây dựng, khuân vác, giao hàng… Sau đó, ông mở công ty bất động sản, du lịch, khách sạn, y tế.

Ông Dư là Chủ tịch hãng BĐS Foo Tak lừng lẫy, ông từng chia sẻ bí quyết thành công là làm tốt nhất nhiệm vụ mình được giao “Dù là công việc địa vị thấp, kể cả khi lau chùi toilet, tôi vẫn cố gắng là người lau chùi sạch nhất”.


(Bên trên là đoạn tôi copy trên mạng về một doanh nhân nổi tiếng mà hẳn nhiều người đã biết đến ông)

Cả đoạn văn đó tôi đặc biệt quan tâm đến câu “Dù là công việc địa vị thấp, kể cả khi lau chùi toilet, tôi vẫn cố gắng là người lau chùi sạch nhất” bởi vì tôi tìm thấy một phần chính mình trong đó. Tất nhiên có thể tôi không có những tố chất của tỷ phú nhưng tận trong thâm tâm mình tôi rất ghét làm việc gì đó mà không đến nơi đến chốn.

Tính tôi hay bị vợ mắng vì…khó tính quá! Nhân viên làm cái gì tôi cũng phải chỉnh tới chỉnh lui mới được. Bởi vì tôi biết không những nỗ lực làm tốt công việc là điều kiện để thành công mà còn là lòng tự trọng của một con người.

Để bắt đầu câu chuyện tôi sẽ kể về chính tôi một chút.

Năm 2011 tôi phải ngửa mặt lên than trời vì toàn bộ tiền bạc đã hết sạch sành sanh sau khi phá sản liên tiếp mấy công ty, không những vậy các khoản tài chính xoay được thêm được trong giai đoạn đó còn đội nón ra đi vì muôn vàn lí do khác nhau, khách quan và chủ quan đều có. Tôi bán chiếc xe máy cuối cùng, được mấy chục triệu và khởi nghiệp lại bằng một cửa hàng hoa lan hồ điệp bé xíu.

Tiền bạc rủng rỉnh trước đó quen rồi nhưng lúc khởi nghiệp lại tôi tự biết thân biết phận, xả thân lao vào mà làm từ việc bé đến việc lớn, chỉ mong vượt qua được giai đoạn ở dưới đáy đó càng sớm càng tốt.

Tháng cuối năm 2011 tôi từng ăn ngủ lề đường bên cầu Điện Biên Phủ để bán hoa Tết. Có đứa bạn chạy ngang chụp được cả tấm hình tôi đang nằm ngủ ngon lành ngoài vỉa hè vì quá mệt.

2 năm liền 2012-2013 là hai năm mà mỗi khi hồi tưởng lại tôi cứ ngỡ đã trải qua 20 năm. Một người như tôi từng ương ngạnh hét ra lửa phải đi học cắm hoa lan, thậm chí phải tự đi giao hàng, đêm về chăm sóc website, làm SEO vì không đủ tiền để chạy Ads…Một vài bạn kinh doanh cũ đi ngang cửa hàng nhìn tôi ái ngại rồi…đi luôn!

Nhưng tôi biết rằng nghịch cảnh có thể đang trao cho mình một thứ gì đó rất quí giá.

Tôi học cắm hoa lan rất nhanh, nhanh đến nỗi chị nghệ nhân chỉ cho tôi cũng không biết tôi đã học lén tất cả mọi thứ từ chị tự lúc nào. Trong 2 năm đó, từ lúc biết cắm, tôi đã thực hiện cắm lan ít nhất vài nghìn gốc cho khách hàng.

Tôi đã được tiền boa từ khá nhiều khách hàng mỗi khi tôi tự đi giao hàng, vì sao thì tôi cũng không biết nữa, có lẽ cái cách mà tôi đối đãi với công việc chạm tới lòng người.

Tôi tự học làm SEO, không những tôi có thể làm SEO tốt cho mình, tôi đã truyền tải được cách làm của mình cho một vài bạn trẻ có tư chất mà hiện giờ các bạn ấy có thể mở công ty riêng hẳn hoi. Tôi không dạy lý thuyết, tôi dạy thực chiến. Có lẽ vì vậy mà tôi không thể nhận học viên đại trà được.

Tôi đã tái khởi nghiệp lại từng bước, tuyển dụng dần nhân viên, setup công ty dần bài bản hơn và liên tục tìm kiếm hướng đi mới. Tất cả những gì tôi học được trong 4 năm nay đó là người khởi nghiệp chân chính phải có lòng tự trọng, “kể cả lau chùi toilet vẫn phải cố gắng là người lau chùi sạch nhất”

Tôi thích cách nghĩ đó của tỷ phú Dư, nhưng tôi cứ tưởng câu nói của ông ấy chỉ là một cách nói ví von, không có thật cho đến khi tôi nhận làm Marketing Online cho bạn thân của một người bạn thân của tôi!

Làm việc với công ty du lịch đó một thời gian thì tôi được nghe câu chuyện lau chùi toilet của anh Giám đốc công ty, câu chuyện đã làm cho công ty đó trở nên có linh hồn, truyền cảm hứng cho toàn bộ nhân viên và rất rất nhiều người khác. Nó truyền cảm hứng cho tôi, buộc tôi phải tìm mọi cách thuật lại câu chuyện này. Tôi chỉ sợ khả năng viết lách của mình vẫn còn giới hạn sẽ không thể truyền tải được linh hồn của câu chuyện tới với người đọc. Nhưng rồi tôi nghĩ câu chuyện này hay tới nỗi dù kĩ năng viết lách của tôi có tệ hại thì vẫn sẽ được đón nhận.

Phải nói với bạn một điều rằng tôi đã làm việc với rất nhiều người nhưng điều tôi cảm thấy không vui là bắt gặp rất ít người, đúng hơn là quá hiếm hoi có được ai đó thực sự đam mê công việc của mình đúng nghĩa. Khi bạn bắt gặp ai đó đam mê công việc của họ, bạn sẽ thấy họ làm việc như một nghệ sĩ thực thụ, bạn sẽ cảm nhận có điều gì đó làm bạn rung động sâu sắc.

Anh Giám đốc công ty đó có xuất thân hoàn toàn khác tôi, anh ta sinh ra trong một gia đình quyền quý, từ nhỏ đã được sống trong nhung lụa chẳng phải lo lắng gì. Anh tốt nghiệp đại học ngoại ngữ, rồi chuyên môn đó dẫn anh tới một cái nghề cần tới ngoại ngữ: hướng dẫn viên du lịch. Ban đầu anh chỉ nghĩ làm cho vui, nhưng càng làm càng mê, nó ăn vào máu anh lúc nào không biết.

Anh mở công ty du lịch riêng, làm ăn phát đạt như diều gặp gió. Anh không gặp những thất bại như tôi. Nhưng cho dù luôn thành công và phát triển tốt, cái cách người Giám đốc đó gắn bó với công việc thật đặc biệt, đặc biệt đến nỗi tôi không ngừng phải suy nghĩ trong nhiều ngày liền về sự nghiệp của mình, về cách mà mình đối xử với công việc mình đang làm.

Năm đó anh làm hướng dẫn cho một đoàn khách đi nước ngoài. Thời tiết rất lạnh. Trên chuyến tàu kéo dài 10 tiếng của đoàn khách du lịch đó đã xảy ra một chuyện mà tất cả mọi người chứng kiến đều phải ngưỡng mộ sự xả thân vì khách hàng của người hướng dẫn viên kiêm giám đốc công ty du lịch.

Sau khi sắp xếp mọi người vào đúng toa của mình, anh phát hiện ra những người bản địa đi tàu chung với đoàn đều có vấn đề với cái toilet. Họ vào toilet và trở ra là ôi thôi cái toilet bẩn không thể nào chịu nổi. Chắc do trời lạnh hoặc cách ăn ở của họ có vấn đề. Anh báo với quản lý tàu, họ làm lơ.

Anh nhìn cái toilet bẩn rồi chợt nghĩ không lẽ lại để những người trong đoàn khách của mình phải vào nơi như thế này. Anh quyết định tìm dụng cụ, dọn sạch cái toilet.

Ngờ đâu một vài người bản địa lại xộc vào toilet, khi họ trở ra, cái toilet lại bẩn như cũ!

Vậy là anh phải đứng đó chờ, hễ người trong đoàn đi đến là anh hỏi đi đâu, nếu họ bảo đi vệ sinh là anh bảo chờ chút, anh kiểm tra cái toilet, nếu nó bẩn là anh phải dọn sạch rồi mời họ vào. Anh còn tìm nước nóng để dội cho sạch.

Anh cứ đứng chờ bởi vì không biết khi nào thì người bản địa lại xộc vào tiếp. Nếu họ xộc vào khi có người khách đoàn đang đến là anh lại phải dọn lại từ đầu rồi mới mời khách trong đoàn vào.

Anh đã kiên nhẫn trong suốt chuyến đi, lặp đi lặp lại mỗi một chuyện như thế!

Chuyến đi rồi cũng kết thúc trong êm đẹp. Những tưởng câu chuyện đó sẽ chìm vào quên lãng nhưng rồi một bức thư được gởi đến công ty.

Trích bức thư:

“Cô đã đi du lịch rất nhiều lần nhưng lần này cô bật khóc khi nhớ lại hình ảnh cậu ấy đã chực chờ ở gần cửa toilet trong suốt mấy tiếng đồng hồ. Cô khóc bởi vì trong suốt cuộc đời của cô, ngay chính con của cô cũng chưa bao giờ đối xử với cô được như vậy! ”

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here